14:15 03/10/2022

Hà Giang - Những ngày thương mến

10:59 27/04/2018

Viết cho chuyến đi Hà Giang tháng 10/2013 với những kỷ niệm đẹp về một hành trình khó quên.

Hà Giang - Những ngày thương mến - 1

Chờ đợi cho cảm xúc lắng xuống mà những thương mến cứ ngọ nguậy mãi không yên. Thời gian vô định quá, mới như ngày hôm qua. Mới như đâu đây vẫn thấp thoáng bóng mảnh trăng già cuối tháng khi ẩn khi hiện vắt ngang những ngọn cây heo hắt. Mới như tóc vẫn vương kín mùi sương đêm ngai ngái và lồng ngực căng đầy những hồi hộp, thấp thỏm trên con đường chông chênh đến Vị Xuyên. Đã nửa đêm nhưng các bạn xế vẫn hăng hái lăn lộn trên đường vị nghệ thuật “tự sướng”. Dừng chân khi đã hơn 2h sáng và kế hoạch vẫn là dậy sớm – đi nhanh như thường. Nhưng lần này chắc hưng phấn quá vì đc đi với mỗi mình Vũ Lê – tha hồ bắt nạt nên bao nhiêu kỉ luật “nhà” các xế đã vứt hết lại Hà Nội. Nào là ngủ nướng, nhậu nhẹt bét nhè con gà què, lê la và tự sướng cho nhau hơi nhiều nên em đến bây giờ vẫn ấm ức vì bị vỡ cung.

Hà Giang hiện ra trong cái nắng sớm tinh khôi. Có ai biết được rằng, đổi lấy những ngày bình yên trên mảnh đất miền Đông Bắc hùng vĩ này là bao nhiêu máu xương ngày đêm vẫn lặng lẽ đổ xuống. Nỗi nghẹn ngào và niềm biết ơn vô hạn dâng đầy trong một sáng sớm cuối thu. Ở ngoài kia nhanh quá, đường xá tấp nập, còi xe đông đúc, chim cứ hót, hoa cứ nở, nắng cứ thắm tươi. Ở nơi đây tịch mịch và lặng im. Chỉ có gió xào xạc, những mảnh hồn im lìm nằm giữ đất, có người được gọi tên và có người chỉ là tấm bia đá.

Lướt qua thành phố bé nhỏ, những con đèo Đông Bắc mượt mà hơn hẳn những Mường Nhé, Mường Lay, Tuần Giáo. Chút nắng cuối thu vàng ươm đưa đẩy với gió chen ngang những vạt rừng thông xanh mướt mát, đổ đầy trên đường những vệt loang lổ sáng tối. Đâu đó vẫn còn sót lại dăm ba thửa ruộng gặt muộn. Ngút ngát trước tầm mắt kéo về tít tắp phía chân trời xa xa là những đồi trọc, những núi đá tai mèo hiểm trở. Núi đá chẳng có gì, chỉ có hoa nở rực rỡ. Từng vạt cúc dại nở vàng chen trên đá, lung linh trong nắng gió se sắt. Những mái nhà trình tường yên bình bên những thửa tam giác mạch đang vào vụ chín. Phía sau bờ rào đá, dưới chái nhà, những đứa trẻ mải mê chơi đùa, người mẹ ngồi quay sợi, những búi ngô treo lủng lẳng và những váy áo đầy màu sắc. Khách cứ đến chơi, trời cứ kéo bóng, khói bếp bắt đầu bay lên là là trên những ngọn cây phía xa. Thảnh thơi và an nhiên đến lạ thường. Ánh chiều tà dần kéo về sự tĩnh lặng trên những hàng cây trút lá sớm. Chỉ tiếc là chưa biết tiếng đàn môi trong đêm thanh vắng, nó thôi thúc và da diết tới mức nào.

Đêm Đồng Văn như có hội. Xe chạy ngược xuôi lui tới 2 bên đường. Lấp loáng đầy những mảnh phản quang. Đều là những mảnh hồn ưa xê dịch, phiêu linh và có chút mê muội. Cái phố cổ bé tí teo mà sơ sơ hẳn cũng trăm con xế đôi với vài đoàn ô tô khách khứa nên cứ như hội. Rượu ngô thì thơm, lạp xườn thì béo, các xế thì say nên đành lỗi hẹn cafe đêm phố cổ. Gió núi se sắt, đêm dài hun hút và sao trời lung linh. Trời cũng thương, hay đãi kẻ lang thang, có được mấy ngày cuối thu nắng thắm, gió hanh phả cái hơi lạnh của núi đá luồn đầy trong khăn áo. (Bạn xế ạ, mình vẫn tiếc của lắm lắm. Trong lúc hứng chí bạn đã biếu mất cái khăn của mình cho tên bạn nhậu bàn bên cạnh đấy. Mình cứ há hốc mồm vì cái sự hào phóng của bạn mãi thôi. Cái khăn đã đi với mình qua bao nhiêu cung đường rồi).

Những ngày thênh thang, biết đâu được đấy, một ngày mai bỗng nhiên chật hẹp lại. Cho nên khi nó còn rộng rãi thì cứ tranh thủ lê la, khi còn gió thì cứ thổi lửa và khi còn ở lại thì cứ sống thật sâu! Trước khi những ngày tuổi trẻ của mình trôi về ga tàu cũ - mình muốn ôm lấy nó thật chặt và hôn nó thật sâu, quậy tung tóe, cười nắc nẻ, bùng cháy và rực rỡ.

Đi 1 mình với các bạn xế nhà này, mới biết rằng từ những ông già sắp ký đơn lấy vợ, "bác" trâu vàng tưởng hiền lành đến mấy thằng cu trẻ trâu cũng đều xí xớn và nhí nhố như nhau cả. Ham hố, lắm trò và rất thích tự sướng. Đến khổ, đến phát cáu kỉnh, đến là đáng yêu! Lỡ mất Săm Pun và Sơn Vĩ của em. Nhưng thôi, hẹn để lần sau. Bù lại là một đêm Mèo Vạc ấm nóng bên nồi thắng cố. Mỗi tội mình là dân tộc thiểu số nên chả biết nói chuyện gì với anh em, đành tập trung măm măm bụp bụp. Ăn nhanh quá nên chỉ tí tẹo đã no kềnh càng, lại ngồi chống đũa. Chợ phiên Mèo Vạc sáng sớm rực rỡ váy khăn, nồng nàn rượu ngô, nghi ngút những chảo thắng cố to sụ lục bục sôi trên bếp lửa rực hồng. Những em bé gái đôi mắt to tròn, e ấp cười quay đi sau, những thằng cu kháu khỉnh đáng yêu, những cô, những chị xúng xính váy áo xuống chợ, những bác thợ may miệt mài đạp máy, những nụ cười rạng rỡ và cả những ánh mắt đăm chiêu buổi sáng sớm.

Giữa cái lung linh đầy màu sắc ấy, bỗng nhiên quên mất ngày, quên mất mình, chỉ còn thấy đầy háo hức xốn xang, đầy những thương mến và quyến luyến, cứ thấy mảnh hồn nhỏ tự nhiên trôi đi êm đềm. Lại thêm chút niềm nhớ nữa xếp gọn vào trong tim. Cái niềm nhớ có màu mướt xanh như ngọc của dòng sông Nho Quế, mềm mại như đường vẽ con đèo Mã Pì Lèng, vời vợi những nếp núi đá đan xen và đượm như mùi rượu ngô hít hà mãi buổi sáng sớm.

Tim cứ lặng thinh giữa mênh mang đất trời, núi đá xô nghiêng, chênh vênh nắng và rì rào gió.

Thương mến!

Theo le_vu_vu/phuot.vn

Điểm đến

Phong cách

Ảnh-Video

Cộng đồng

Check in

Tình yêu - Đôi lứa

Timeout news

Đang thu hút

Homestay Đà Lạt
Liên kết hữu ích